Anh đã ngã xuống ở tuổi 28 vì sự bình yên của nhân dân

29/08/2017 - 10:07

Đã 7 năm kể từ ngày Thượng úy Bùi Quốc Đại, cán bộ phòng Cảnh sát Điều tra tội phạm về ma túy, Công an tỉnh Hòa Bình hy sinh nhưng hình ảnh về người chiến sỹ quả cảm ấy chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí anh em đồng đội. Mọi người vẫn dành cho anh một góc riêng, bộ quân phục, tư trang cá nhân vẫn xếp ngay ngắn trong ngăn tủ như một sự cổ vũ,động viên, tiếp thêm sức mạnh cho những chiến sỹ trên mặt trận đấu tranh với tội phạm ma túy luôn vững tin để chiến đấu đến cùng với loại tội phạm này. Đau đớn, hụt hẫng đến quặn lòng của người thân và đồng đội, nhưng trong thẳm sâu trong trái tim của họ là sự tự hào vì sự hy sinh ấy là cho cuộc sống hồi sinh trong những ngày tháng 8 lịch sử này, tấm gương hy sinh dũng cảm, các anh lại được tuyên dương nhắc đến để cán bộ chiến sỹ Công an Hòa Bình noi gương học tập

Đã 7 năm kể từ ngày Thượng úy Bùi Quốc Đại, cán bộ phòng Cảnh sát Điều tra tội phạm về ma túy, Công an tỉnh Hòa Bình hy sinh nhưng hình ảnh về người chiến sỹ quả cảm ấy chưa bao giờ phai mờ trong tâm trí anh em đồng đội. Mọi người vẫn dành cho anh một góc riêng, bộ quân phục, tư trang cá nhân vẫn xếp ngay ngắn trong ngăn tủ như một sự cổ vũ,động viên, tiếp thêm sức mạnh cho những chiến sỹ trên mặt trận đấu tranh với tội phạm ma túy luôn vững tin để chiến đấu đến cùng với loại tội phạm này. Đau đớn, hụt hẫng đến quặn lòng của người thân và đồng đội, nhưng trong thẳm sâu trong trái tim của họ là sự tự hào vì sự hy sinh ấy là cho cuộc sống hồi sinh trong những ngày tháng 8 lịch sử này, tấm gương hy sinh dũng cảm, các anh lại được tuyên dương nhắc đến để cán bộ chiến sỹ Công an Hòa Bình noi gương học tập.

Trong 3 liệt sĩ của Công an Hòa Bình đã hy sinh trong buổi chiều định mệnh ngày 5/2/2010, Thượng úy Bùi Quốc Đại có lẽ là người để lại nhiều luyến tiếc nhất, bởi anh còn quá trẻ, tương lai còn đầy hứa hẹn và đau lòng nhất là anh đang chuẩn bị làm đám cưới với người bạn gái lâu năm của mình.

Ngày Bùi Quốc Đại hi sinh, tất cả người dân trong khu phố nơi gia đình anh sinh sống đều bàng hoàng, ngỡ ngàng, bởi không ai có thể tin được người thanh niên hiền lành có nụ cười dễ mến được tất cả mọi người yêu quý ấy lại vĩnh viễn ra đi.

Thượng úy Bùi Quốc Đại đẹp trai, học giỏi, từng là học sinh giỏi quốc gia được tuyển thẳng vào Học viện Cảnh sát Nhân dân, nên anh luôn là niềm tự hào của cả gia đình, dòng họ. Những ngày sau khi anh hi sinh, bà Nguyễn Thu Hà, mẹ anh vẫn chưa hết ngẩn ngơ, bàng hoàng bởi nỗi đau quá lớn, "Thương lắm, nó hiền lành ngoan lắm, lại thật thà, nó không bao giờ nói to, chỉ rủ rỉ rủ rỉ”.

Như nhiều người mẹ có con theo ngành công an, bà Nguyễn Thu Hà vô cùng hạnh phúc với những chiến công mà con đạt được, những bằng khen, giấy chứng nhận mà con trai nhận được từ đơn vị. Nhưng hơn ai hết, bà cũng hiểu con trai bà đang làm một nghề vô cùng nguy hiểm. Vì thế mỗi lần Bùi Quốc Đại thông báo đi công tác, bà ở nhà lại đi ra đi vào lo lắng  cho sự an nguy của con. Không thể theo con trên từng bước đi, bà chỉ biết cầu cho con chân cứng đá mềm, vượt qua nguy hiểm để trở về nhà với gia đình sau mỗi nhiệm vụ khó khăn. Với người mẹ này, hạnh phúc lớn nhất là được nhìn thấy con trai trở về nhà, cùng bố mẹ ăn bữa cơm chiều và hào hứng kể về chiến công mà anh mới đạt được cùng đồng đội. Buổi tối 4/2 trước khi lên Hang Kia, Bùi Quốc Đại trở về nhà, chào bố mẹ trước khi lên đường đi làm nhiệm vụ. Những lần đi công tác trước, anh thường lẳng lặng đi, tránh khiến bố mẹ lo. Lời chào xin phép bố mẹ trước ngày định mệnh đó dường như là lời chào vĩnh biệt của anh với những người thân của mình. Ngày 5/2, linh tính của người mẹ khiến bà Hà đã sớm cảm nhận được chuyện không lành. Cả ngày hôm đó, bà cứ trông ngóng một cuộc điện thoại báo tin đã hoàn thành nhiệm vụ của con trai như mọi lần mà không thấy. Chỉ đến chiều, khi người chị gái gọi điện đến nói một câu ngập ngừng: "Gọi điện cho Đại đi", bà bấm số của con trai và thấy điện thoại kêu những tiếng tút tút dài vô nghĩa. Đó là lúc bà đã cảm nhận được bất hạnh đang đến gần mình hơn bao giờ hết. Bà chạy như lao về nhà, hoảng loạn khi thấy quá đông người xuất hiện quanh nhà mình. Tin dữ đến với bà trong nước mắt nghẹn ngào. Con trai bà đã vĩnh viễn hi sinh khi đang làm nhiệm vụ. Con trai bà đã vĩnh viễn không bao giờ trở về nữa. Anh hi sinh ở tuổi 28, khi tương lai đang rộng mở: “Ngày nào bố nó cũng đi mua báo rồi đem đến gài vào mộ cho nó. Nhớ nó lắm”

Mất đi người con trai duy nhất, cha mẹ của liệt sĩ Bùi Quốc Đại như mất đi nửa cuộc đời. Bữa cơm nào ông bà cũng dọn thừa ra một cái bát, một cái đũa, vì nghĩ có thể linh hồn Đại ở nơi chín suối sẽ về ăn cơm với cha mẹ. Trên bàn thờ con trai, cha mẹ Đại đặt đủ các vật dụng mà khi còn sống, Đại vẫn thường dùng. Sáng nào trước khi đi làm, ông Đạo, bố của Đại cũng chạy ra bưu điện mua bằng được tờ báo bóng đá về đặt lên bàn thờ con trai. Bởi lúc Đại còn sống, anh không bỏ sót bất cứ số báo thể thao nào: "Rất đau đớn. Trong suốt 6 năm qua gia đình nhận được sự động viên rất lớn từ đồng đội của Đại”

Ngày anh mất, rất nhiều người đã ứa nước mắt khi nhìn bạn gái anh thẫn thờ đứng khép mình sau những vòng hoa, ánh mắt vô hồn, trống rỗng, không dám tin người yêu mình đã vĩnh viễn ra đi. Bùi Quốc Đại đã mãi mãi ra đi ở tuổi 28, để lại một khoảng trống lớn cho người ở lại./.

Thu Hiền

Ý kiến bạn đọc:

Xem thêm bình luận

Viết bình luận